Hồi kí hành trình du lịch Cambodia – Thái Lan: Ngày thứ hai (Phần 2)

Đã từ rất lâu, cái thời mà mình còn chưa biết đi máy bay là gì, Thái Lan đã nằm đâu đó trong top 5 bucket list du lịch tự túc của mình. Cũng tại bạn bè bê đê kéo nhau qua quẩy dịp Songkran hết, thêm cái đồn đại chi phí không mắc là đủ để cho vô danh sách cần đi rồi. Tự thấy liều lĩnh khi đi một mình, nhưng vậy thì vui hơn là đi lắm mình 😉

Với tháng 11 này đi tiếp hen. Tự đãi năm đi ba lần thì một lần du lịch Thái Lan tự túc cũng được 😊

Du lịch Thái Lan tự túc, chiều 28 Tết

Chính thức check-in Bangkok tự động (nhờ Google) lúc 1h30 chiều. Nhưng đó chỉ là khi xe mới chạy vô nội thành.  

Tôi là ai và đây là khúc nào ở Bangkok?

Phân đoạn lúc này là thả khách theo yêu cầu. Hai chị đẹp Pháp thì tìm đường tới sân bay Don Muang, một số còn lại có vẻ thông thạo hơn thì yêu cầu khu này khu nọ. Xong còn mỗi mình ngồi trong xe, không biết đi về đâu. Lơ xe ngoái lại hỏi xuống đâu đây cha nội. Định bụng nhờ cho thả xuống gần khu Silom (vì đặt hostel ở đó).

Xong ổng nói là xe không có tiện hướng đi qua đó. Muốn thì thả gần chỗ có tàu cao tốc để tới. Thế là a lê hấp, 5 phút sau được thả đâu đó gần chợ Pratunam. Chỉ biết lúc đó muốn ngộp vì trời nóng vãi hồn.

View this post on Instagram

Jeezus it's burning me lol

A post shared by Markus (@gowithmarkus) on

Vấn đề kế tiếp là phải đổi tiền. Nhờ quyền trợ giúp aka thanh niên Thái, được hướng dẫn tìm Superrich ở quanh chợ Pratunam đổi tiền. Thế là hành xác lên đường với một chai nước cùng cục hành lý nặng muốn rụng tay. Rồi lạc luôn vào mê trận hẻm, đường, cầu đi bộ thông trung tâm thương mại.

Chỗ này đi lên bên trái, băng qua là lối vào thẳng Platinum Mall. Nó còn liên kết đi lòng vòng qua các mall khác nữa.
Từ lối đi trên cao nhìn xuống. Hiện đại, chút gì đó bình dân và vội vã là những ấn tượng ban đầu của mình về nội ô Bangkok.
Lối đi từ Platinum Mall sang Central World. Rẽ trái khi có chỉ dẫn để qua bên kia đường tìm SuperRich đổi tiền.
Hình ảnh quầy đổi tiền mẫu SuperRich nha. Cái màu cam là SuperRich 1965, cái cũng SR mà màu xanh là Superrich Thailand. Cả hai đều có tỉ giá đổi USD tốt hơn các ngân hàng khác. Đặc biệt nếu đổi ngoại tệ ở chánh văn phòng (khu Pratunam) tỉ giá còn cao hơn nữa.

Hành xác một hồi theo Google Maps cũng tìm tới cái SuperRich 1965 màu cam. Tiễn một tờ 100 xanh xanh, nhận lại tầm 3300THB để dùng từ từ. Chỗ SuperRich mình ghé là head office luôn, nên tỉ giá được hơn nhiều. Bạn dễ dàng tra tỉ giá theo ngày và theo địa điểm trên website để biết chỗ nào gần nhất, hoặc chỗ nào có tỉ giá tốt nhất.

Tiến về Silom

Ra lại ถนน ราชดำริ (đường Ratchadamri) là cả một quãng dài đi tìm trạm BTS. Lọt thỏm vào một ma trận trung tâm thương mại, mãi sau mới biết là mình đã tới cái Big C mà chị em hay rủ nhau mua đồ. Có đi ngang qua điện thờ Erawan ngay góc ngã tư, thấy đông người làm lễ cúng kiếng, vàng rực cả góc đường.

Hình chụp điện thờ của mình bị mờ quá nên xài đỡ hình wiki. Chỗ này rất đông người tới viếng bất kể giờ giấc.

Lúc này theo chỉ dẫn thấy có lối lên BTS. Lên tới mới biết mình ở sai line + không có lối đi qua line đúng, thành thử phải trèo xuống đi bộ một khúc nữa. Lại thêm combo khát (hết nước), nặng (túi xách 10kg) và mệt (nóng oi như Hà Nội mùa nồm), quãng đường chỉ mấy trăm mét bỗng như dài chục cây số. Muốn hét giữa phố thị ghê gớm.

Lê lết mãi cũng tới trạm tàu cao tốc. Gom hết sức tàn còn lại để leo cầu thang, lết tới chỗ bán vé tàu. Bangkok độ 2 rưỡi chiều vắng vẻ yên bình hơn hẳn Sài Gòn, chỉ lác đác vài mạng ở trạm BTS.

Sau bao khổ cực cũng mò tới BTS Ratchadamri. Nhìn theo mũi tên chỉ dẫn mà đi lên đúng hướng cần. Như mình cần về BTS Chong Nonsi thì lên hướng bên trái.
Nhưng trước khi lên tàu thì mua vé đã! Có giao diện tiếng Anh nên bạn không cần lo việc đọc không hiểu. Tùy theo điểm dừng mà giá tiền sẽ khác. Đặc biệt máy không nhận tờ tiền bản cũ. Riêng đồng 2 bath cập nhật tháng 10/2018 đã dùng được. 

Đi BTS bạn có thể mua vé một lần hoặc đầu tư một cái thẻ Rabbit tại quầy Ticket Office. Phí 100THB làm thẻ (không hoàn lại) và 100THB tối thiểu top-up vào thẻ. Cá nhân mình thấy thẻ tiện hơn nhiều, có thời hạn sử dụng tới mấy năm. Thẻ còn dùng thanh toán được tại một số nơi kèm ưu đãi. Chỉ cần đưa hộ chiếu và đóng 200THB là có thể tha hồ quẹt đi tàu rồi.

Xong rồi theo chỉ dẫn mà lên đúng hướng tàu về trạm thôi. Nhớ lên đúng hướng nha, đi lộn một cái là trễ tàu, chờ có khi lâu đó.  

Vé đi BTS một lần sau khi đã thanh toán tại máy bán tự động. Tap thẻ khi qua cổng soát và đút thẻ vào khe sau khi xuống trạm cần đến.

Bangkok, 3h30 chiều

Chiếu theo hướng đi của Google, mình mua vé đi đến trạm Chong Nonsi để về hostel của mình. Tàu nhìn từ xa đi vun vút rất nhanh, trong các toa cũng chật kín người dân ngồi sẵn. Cảnh vật lúc này chỉ là những tòa nhà cao tầng cứ lướt qua thật nhanh khi nhìn từ cửa kính. Chỉ mất độ vài phút để đến nơi, thi thoảng có đoạn rẽ hơi gấp.

Nhìn vắng vẻ dễ chịu lắm, nhưng đó là lúc 3h chiều.
Như này là còn đỡ. Thủ xuất hành lúc 5 6h là bạn sẽ được nếm trải sự đông đến ná thở ở mỗi trạm.

Đến trạm BTS Chong Nonsi thì tìm đường về hostel. Bạn nào có kinh nghiệm lượn hẻm hóc ở Sài Gòn có thể áp dụng tại Bangkok, khá hữu ích. Đường mình đi có cả một khu chợ địa phương, dịp Tết rực rỡ hai sắc đỏ – vàng, thi thoảng có nghe được tiếng Hoa nữa. Xôm tụ nhộn nhịp không khác cảnh họp chờ thường ngày bên mình là bao. Len lỏi qua một ngõ nhỏ khác ra đến Soi Silom 3 cũng tìm ra hostel của mình.

Hostel mình đặt cho chuyến đi Bangkok lần này là Dreamcatcher Bangkok. Mình đặt trước 4 đêm tại đây qua Agoda, giá sau thuế phí chỉ khoảng 180,000VND/người/đêm. Có ăn sáng, locker riêng và giặt đồ miễn phí. Quá rẻ cho chi phí ăn ở! Địa điểm của hostel cũng rất tuyệt, có 7/11 trước ngõ. Ra đường lớn thì có trạm BTS, đối diện là khu Patpong nhộn nhịp. Xung quanh cũng khá nhiều địa điểm thư giãn cho dân gay nữa, 10/10! 

Dreamcatcher Bangkok, địa chỉ 9/5 Soi Silom 3 khu Silom. Phong cách bài trí tối giản nhưng gọn gàng, rất đậm chất backpacker. Bài trí như vầy là quá đủ cho nhu cầu chụp ảnh ảo diệu :3

Ấn tượng đầu tiên là địa điểm hơi bị… ảo cho những ai mê chụp ảnh nghệ up lên Instagram. Hostel có bảng đèn neon phía trước, ngay tầng trệt là quầy bar kèm ăn uống. Tờ rơi đi tour cũng có sẵn cho những ai cần luôn. Hostel staff rất niềm nở, hỗ trợ check-in nhanh lẹ rồi sau đó lên nhận giường luôn. Hostel ở Thái có yêu cầu deposit fee (ở Dreamcatcher là 200THB), sẽ trả lại khi mình check-out.

Tầng 1 ở Dreamcatcher là dorm 10 giường. Phòng có sẵn locker riêng (được staff giao chìa cất giữ). Điều hòa bật từ 6h chiều đến 9h sáng hôm sau nhằm tiết kiệm điện. Đối diện phòng là nhà tắm chung chia làm 3 buồng, có máy sấy tóc và cây sấy đồ.
Giường nào cũng treo cái vòng :)) Chăn ga gối đệm sạch sẽ, êm ái thực sự rất đã để nghỉ ngơi.

Ngả lưng lên giường, thế là kết thúc một buổi chiều dài mệt mỏi.

Nếu bạn thấy thích hostel trên, có thể click vào ĐÂY hoặc ĐÂY để đặt phòng cho chuyến đi sắp tới. Vì là invitation link nên bạn vừa được giảm giá, mình cũng nhận được commission để gây quỹ du lịch 🙂

Phá đảo Bangkok, tập 1

Hẹn hò thanh niên Thái khoảng 6h đi chơi. Tắm rửa cho mát mẻ xong thì ra khu chợ gần hostel ban nãy mua đồ lót dạ. Gần 4h30 mà vẫn rất đông đúc, không có dấu hiệu gì gọi là vãn chợ hết.

5h mà còn bán buôn tấp nập quá chừng luôn. Trong hình là một chú đẩy xé bán món gì đó, cậu bạn Thái cũng không biết tên luôn.
Nhớ không lầm thì trong này có miến sợi, gà xé, măng khô, trứng cút, da heo… Nước dùng hơi sệt nhưng rất đậm đà lại không mặn. Chỉ 30 bath một tô như này, quá rẻ cho bữa lót dạ. Nếu bạn đến xung quanh đường Silom tầm chiều chắc sẽ bắt gặp xe của chú này.
Đường phố Bangkok cận giờ tan làm đông đúc cực kì.

Ăn nhẹ thêm hai xiên thịt nướng nữa là 20 bath, dạo một lúc xong về lại hostel nằm. Tầm 6h bạn qua đợi ở trạm BTS Chong Nonsi. Cả hai đứa mua vé đi thẳng tới khu vực Siam Paragon – Central World dạo quanh. Lúc này đã được trải nghiệm cảnh người ép người như thế nào 😕

Chính là hệ thống làn đi bộ trên cao cho người dân đó. Cực kì rộng rãi và thoáng đãng, kết nối cả mấy trung tâm thương mại với nhau.
Bangkok – nơi thở thôi cũng thấy buê đuê.

Nhưng mà chỉ dạo ở bên ngoài chứ không có đi vô trong 😊 Có dừng lại một lúc để mua trà sữa, do cậu thanh niên kia ghiền nên hưởng ứng vậy thôi hehe.

Cơ mà đi miết cái đói dã man. Nhập gia tùy tục, đến Thái thì nên theo chỉ dẫn của dân Thái. Thế là cậu Tom (tên hay gọi) dẫn len lỏi cả mấy con hẻm, kết quả dừng chân ngay trước quán pad Thái. Lựa chọn không thể nào đỉnh hơn cho bữa tối 😎

Pad Thái (ผัดไทย), đọc là Phặt-Thày, đừng có Pát Pát. Thì đúng gu thích ăn bún mì phở hơn cơm nên ăn thấy ngon liền. 40 bath / dĩa nóng sốt. Địa chỉ không nhớ vì bạn dẫn :)) Đặc biệt ở đây bán mang đi đựng trong lá chuối thay hộp nhựa.

Xong rồi sau đó đi uống bia. Cũng không nhớ lang thang kiểu gì, lạc trôi tới đâu. Nhớ là có đi qua một trường đại học, nghe nói là điểm quay phim hot. Chỗ uống bia thì như kiểu hợp khu ăn nhậu, nhà hàng bar này nọ tề tựu vô một góc xôm thiệt xôm. Làm chai San Miguel cho đã :3

Liên khu ăn nhậu gồm một chuỗi bar và nhà hàng. Địa chỉ cũng không nhớ nốt. Có mấy chỗ hát nhạc sống.

Ngó nghiêng đồng hồ thấy cũng 9 giờ hơn, thế là đi bộ một khúc dài ra kiếm bus đi lên khu phố Tây Khaosan chơi. Trời lúc này mát mẻ dễ chịu, tinh thần sảng khoái leo lên xe bus (tuyến số mấy không nhớ). Có điều bus ở Bangkok thấy tàn hơn bus ở Sài Gòn, xe nhìn khá cũ. Điểm cộng lớn là chạy tới tận sát nửa đêm chứ không có tắt đài tầm 8h tối như ở quê nhà.

Đi bus buổi tối. Tuyến này khang trang, có điều hòa nên nhiều người trùm áo. Mỗi cái vé xe bus kiểu kiệm giấy lắm, nhỏ và mỏng cực kì :)) Các chị tiếp viên đều đeo một cái ống dài kẹp toàn tiền xu và cuộn vé, thối tiền rồi là cắt vé ra bằng phần nắp đưa cho khách.

Đoạn này thú vị là có một chị du khách lên cùng trạm luôn, bắt chuyện một lúc mới hay người đẹp này cần ra sân bay Don Muang gấp. Cũng gật gù hiến kế đường xong mới sực nhớ hướng bus này đâu có đi về sân bay…

Mà chị đẹp nói là tao chắc cú tuyến này ra sân bay mà…

Hai đứa nhìn nhau ngơ cái mặt cho đến khi bả xuống trạm luôn…

Gần đến khúc lên cầu thì xe thả trạm, đi bộ một khúc vào Khaosan. Mới vô cứ tưởng Bùi Viện Sài Gòn nay được phóng đường hay gì. Từ đầu tới cuối phủ kín mấy xe bán đồ ăn, toàn Pad Thái không. Các quầy bar pub ngoài trời cũng đông nghịt người đến quẩy, dù đây chỉ mới là tối thứ Ba. Đặc biệt đến cuối đường đi chếch qua phải, sau đó qua đường sẽ có một khu bar pub nữa. Cũng nhộn nhịp không kém khu chính, lại có lối nhỏ thông ra đường ven sông Chao Phraya nữa.

Lạc giữa Bùi Viện, phiên bản rộng hơn và nhiều hàng massage chân hơn.

Ngoài đặc sản đất chật người đông, trải dài hai bên đường Khaosan là các hiệu massage tay chân Thái. Mức giá các bên gần như ngang nhau, không có tình trạng phá giá. Đi bộ cả tối, cặp giò mỏi mòn đến rụng rời nên chọn đại một chỗ vào massage chân. 30 phút kèm massage vai với cao con hổ, giá chỉ 150THB. Chân lúc này nhẹ tênh à nha!

Chuyện 18+ đầu tiên ở Bangkok

Về mặt lý thuyết, ngày đầu tiên ở Thủ đô của mình kết thúc tại Khaosan. Có điều thanh niên Thái đi chung do vui quá, làm tới mấy lon cocktail Electric Blue trong 7-Eleven. Tửu lượng cũng kém nên hết lon thứ 2 kèm chai bia trước đó là đã ngà ngà 😊) Do lúc này vẫn còn dư hơi nên cả hai đứa quyết định… tìm đường qua bên kia sông. Được biết bên kia sông từng là trung tâm cũ, nhưng sau đức vua di dời sang bên này. Cứ mường tượng khu mình đang đứng là quận 1, qua khỏi cầu là ở quận 2 cho dễ.

Lên cầu bằng lối thang bộ kế bên là được. Khung cảnh Chao Phraya về đêm tĩnh mịch, trái hẳn với một Khaosan gần đó đang quẩy banh nóc.

Lên cầu chụp hình xe chạy thì mờ ảo như này lại đẹp hơn 🙂

Qua phía bên kia sông cũng là lúc cậu bạn người Thái xỉn quắc cần câu. Hai đứa cứ xiêu xiêu vẹo vẹo đi xung quanh khu chân cầu, vừa đi vừa tám nhảm đủ thứ chuyện. Khu vực bên này có vẻ trầm lắng hơn nhiều, nhìn thôi đã thấy đắt đỏ.

Và rồi, trong cái lúc đang nói linh tinh thì cậu bạn kia nắm tay, dụi vào ngực. Mùi cồn cũng nặng đô hơn hẳn.

Cái đè ra hôn nhau luôn. Kiểu ăn cháo lưỡi luôn.

Hmmmmm…..

À thì lúc sau cậu bạn ấy rủ về nhà chơi tiếp… Nếu bạn đã đọc qua phần giới thiệu blog, chữ chơi này có nhiều hơn một nghĩa…

Trở về lại bên kia cầu (tức khu “quận 1”), bắt đầu công cuộc mò xe về nhà. Quá nửa đêm rồi nên chỉ có Grab hoặc Uber thôi, vì đi taxi thường giá cắt tiết kinh khủng. Đặc biệt đi Uber vì giá rẻ cực kì, tài xế vui tính (trải nghiệm tốt từ Việt Nam qua tận Thái). Mỗi chuyện là đậu xe cách một khúc hơi bị xa, nên cả hai đứa phải cuốc bộ từ ngã vòng dưới chân cầu ra đường lớn mới tìm thấy.

Và dĩ nhiên, đến Bangkok mà không thưởng thức đặc sản lái xe tốc độ cao thì phí của giời. Tài xế bất kể nam nữ đều phóng như điên. Do đi về khuya nên phi còn nhanh hơn nữa. Kết thúc màn lái 4 bánh lụa là gần cầu vượt trên đường Phetchaburi chỉ với 56THB, quá rẻ.


Kể một xíu về thanh niên người Thái này. Dân Ayuthaya, sinh viên năm cuối ngành Khoa học Chính trị ở Đại học Chulalongkorn. Cậu này vừa mới qua thực tập ở Lãnh sự quán Thái tháng 6 rồi và là trùm du lịch bụi. Nói chung là thuộc hàng con nhà người ta, có điều kiện, học giỏi và rất am hiểu. Khu Tum ở trong hẻm và có khá nhiều quán bán đồ Ấn. Có cả thánh đường Hồi giáo, cỡ như thánh đường ở quận 5 mình vậy.

Tới nơi thì lại quẩy tiếp tăng hai thôi 😉

Xong rồi lại cùng nhau phá đảo trở ra đầu đường đón xe. 2h sáng ở Bangkok cực yên tĩnh, chỉ có tiếng gió kèm tiếng xe lao vun vút trong màn đêm. Thêm một phát Uber từ đó về lại hostel, kết thúc ngày đầu ở Bangkok với 63THB.

[còn tiếp…]

Leave A Reply

Navigate