2018’s Rewind Presents: USUK’s Top 50 Songs


2018’s Rewind Presents USUK’s Top 50 Songs: 5 – 1


05. Janelle Monáe – Make Me Feel
Album: Dirty Computer
Genre: R&B, Funk, synth-pop

Nghe Make Me Feel là nguyên chữ Prince dội về ngay khi một nốt organ nổi lên từ đầu bài. Điều thú vị hơn? Janelle Monáe làm được chuyện cho hai ảnh hưởng lớn của bài này bắt tay cùng nhau dù hai vị này ghét nhau như hủi thời 80s (đoán xem người còn lại là ai). Dĩ nhiên, đã là Janelle thì không thể thiếu chút táo bạo – bạn dễ dàng nghe ra một số loại synth nước biển được tận dụng trong phần bassline của cả bài. Dù vậy, vượt lên trên phần production funky hết cỡ kia vẫn là cách cô làm cho bài hát nghe tự do, phóng khoáng và cháy bỏng: từ thủ thỉ nhỏ nhẹ đến phần pre-chorus hát như muốn banh lồng ngực để rồi điệp khúc lại mềm mượt như cũ. Với tầm nhìn rất rộng đã có từ trước, Make Me Feel gói gọn mọi thế mạnh của Janelle và giới thiệu cô đến với một top 40 đang thiếu những nghệ sĩ có cá tính riêng biệt

04. Beach House – Drunk In L.A.
Album: 7
Genre: Dream pop

Beach House the band (không phải bài hát cùng tên từ một bộ đôi tởm lợm không tiện nhắc tên) có truyền thống ra album đều đặn hằng năm cho dân du lịch bụi. Nếu Depression Cherry hai năm trước là Beach House lái xe qua đoạn đường đèo dày sương để tìm đến khu rừng thông nào đó, 7 mới là lúc họ vào rừng (và không chắc là trở ra). Ở Drunk in L.A., người nghe hình dung ra giọng ca chính Victoria ưu tư một shot rượu trong quầy bar vắng vẻ, cô đơn đến tột cùng và rồi chấp nhận không còn theo đuổi người kia, chấp nhận mình đã không còn ở thời thanh xuân yêu đến dốc lòng của ngày trước. Ngay những khoảnh khắc như “I had a good run playing horses in my mind / Left my heart out somewhere running / Wanting strangers to be mine“, Alex chèn thêm đoạn phong cầm để hiện thực hóa lẫn phóng rộng không gian lẻ loi sẵn có trước khi đưa vào đoạn riff nghe khá gợi nhắc tới R&B thời 90s – cũng là khi bộ đôi này để cho người nghe dần cảm thấy tiếc nuối về một điều gì đó đã lỡ, đã qua từ rất lâu.

03. Jon Hopkins – Everything Connected
Album: Singularity
Genre: Electronic, techno, ambient

Bài nghe dập nhất toàn bộ album mới của Jon Hopkins trong năm nay. Ông chú cũng khá cao tay khi dàn dựng đoạn mimic lại EDM (khúc 1:50) như móc mỉa dàn DJ kém cỏi ngoài kia, dần dà loại bỏ phần bassline để tập trung vào cái ambient của bài hát (sweeping sound, tiếng gõ mõ đâu đó…) Cứ tưởng tượng bản thân mình đang thiền định theo đoạn ambient kia, để rồi 1 phút sau đó nhận ra nó là cái crescendo ghê gớm nhất năm trước khi Jon Hopkins dập tiếp phần bassline còn dày và sâu hơn đoạn techno ở đầu bài. Lời khuyên chân thành: đừng tin vào bất kì lúc nào bài hát nghe như hạ nhiệt, vì ngay sau đó ông chú này sẽ pha luôn cả đoạn ambient kia vào để nghỉ thiền (hoặc lên level nào đó cao siêu hơn nữa).

02. SOPHIE – Immaterial
Album: Oil of Every Pearl’s Un-Insides
Genre: Electronic, future bass

Ứng cử viên nặng kí cho bài hát của năm ngay từ khi ra mắt, Immaterial nổi bần bật bởi đây là bài hát cốt lõi nhất của album: khoảnh khắc phản ánh SOPHIE là ai và sự tự do tuyệt đối cô muốn mang đến qua dòng hook cực kỳ euphoric “Immaterial girls, immaterial boys” chạy xuyên suốt bài hát. Không chỉ xé vụn mọi nhãn dán lẫn tiêu chuẩn hình thức qua những câu như “I could be anything I want / Anyhow, any place, anywhere, anyone“, cô bơm vào đó kiểu synth nhựa từ thời Product nhưng đã nâng cấp chục nấc, một xíu đáng yêu nhưng đủ “dị” với đoạn hòa âm kiểu gospel làm trời xanh ở phần intro, từ đó làm ra một bài pop xuất sắc mọi mặt của năm.

01. Robyn – Honey
Album: Honey
Genre: Electro-pop

Mất hai năm kể từ bản demo ban đầu của Honey được tung ra làm closing track cho series Girls và khi bài hát chính thức ra mắt, một số không ít người nghe có phần thất vọng vì Mật ong phiên bản chính thức không như bản demo theo kiểu Body Talk trước đó. Nhưng như câu hát mở đầu của bài hát (No you’re not gonna get what you need / But baby I have what you want), Robyn thừa biết fans của cô cần gì nhất. Vẫn là khoảnh khắc của sàn nhảy nơi cô hiểu rõ mọi góc độ cảm xúc, nhưng thay vì sự mất mát của Missing U trước đó, cô mang đến phần bass như tiếng đập trái tim mãi không dừng lại cho Honey, phần synth ít hào nhoáng hơn hẳn để kiến tạo cái lust mà bài hát nhắm tới. Dĩ nhiên “sexy” chưa bao giờ là tính từ dùng để nói về âm nhạc của Robyn, nhưng cô minh chứng mình có thể khai thác khía cạnh này bằng sự tinh tế, chín muồi bấy lâu của mình trong đúng một bản nhạc pop đẹp. Đáng tiếc thay, ít ca sĩ mainstream nào còn nghĩ đến hình ảnh ẩn dụ tuyệt vời này của Mật ong khi họ muốn viết về nhục dục.


Leave A Reply

Navigate